Trò không sợ điểm kém nhưng thầy sợ

Standard

Mượn từ blog http://tamcominh.wordpress.com/

Chuyên mục: Giáo dục Tags: Giáo dục http://tuoitre.vn/Ban-doc/Nguoi-trong-cuoc/442084/Tro-khong-so-diem-kem-nhung-thay-so.html

Trò không sợ điểm kém nhưng thầy sợ

TT – Nghe đâu đó người ta lên án, phê phán ngành giáo dục, giáo viên chúng tôi cũng chột dạ, cảm thấy có lỗi. Nhưng chính bản thân chúng tôi như những người mắc trong đám kẹt xe, cứ phải lầm lũi mệt nhọc mà tiến, không cách nào thoát ra được. Cứ cuối mỗi năm học, tổng kết điểm, báo cáo các loại số liệu, xét danh hiệu thi đua, chúng tôi đều cảm thấy mệt mỏi, thậm chí gần như đuối sức vì phải chạy theo những thành tích ảo – được thổi phồng thành những số liệu và tỉ lệ rất đẹp nhưng không biết để làm gì. Cuối năm, rất nhiều giáo viên khóc dở mếu dở vì không được xét hoàn thành nhiệm vụ năm học. Chẳng phải vì dạy dở, vì vi phạm đạo đức nhà giáo, vì bỏ giờ trễ tiết… mà chỉ vì không đạt chỉ tiêu đặt ra.

Thấp hơn 85% học sinh đạt điểm trung bình trở lên thì không được xét hoàn thành nhiệm vụ năm học. Không quá 90% học sinh đạt điểm trung bình trở lên thì không được xét lao động tiên tiến. Bất kể môn học nào và bất kể tình hình học sinh như thế nào, giáo viên bắt buộc phải đạt chỉ tiêu trên nếu không muốn bị mất danh hiệu thi đua. Lẽ tất yếu, ai ai cũng cố đạt cho được cái chỉ tiêu cao ngất ngưởng đó (đương nhiên không phải do sự hấp dẫn của khoản tiền thưởng cuối năm 100.000 đồng dành cho lao động tiên tiến và 70.000 đồng dành cho hoàn thành nhiệm vụ) bởi chẳng ai muốn trong hồ sơ lý lịch của mình lại có những năm “không hoàn thành nhiệm vụ” (và việc nâng lương dĩ nhiên cũng vì thế mà chậm lại).

Thật ra đạt được chỉ tiêu như vậy hoàn toàn không hề khó chút nào. Bài kiểm tra nếu không quá 50% học sinh trên điểm trung bình thì giáo viên phải cho kiểm tra lại lần 2, lần 3… (cho đến khi nào đạt được tỉ lệ đó thì thôi). Đối với những bài thi học kỳ không thể cho kiểm tra lại thì giáo viên phải đưa đề cương ôn tập sát với đề thi trước. Nên có nghịch lý trớ trêu là mỗi lần có bài kiểm tra thì người sợ bị điểm kém không phải học sinh mà là giáo viên! (Buồn thay tình hình này xuất hiện ở cả cấp tiểu học.

Hôm nghe kết quả thi học kỳ của con trai đang học lớp 1: có 45/47 em đạt học sinh giỏi, tôi buột miệng khen các con giỏi ghê. Con trai tôi “bật mí”: bài thi đã được cô cho làm trước nhiều lần rồi, đến khi thi chỉ việc chép lại thôi!).

Học sinh đi học không sợ điểm kém, không sợ lưu ban nên rất khó bảo và ngang ngược. Có nhiều người không giữ được bình tĩnh nên đã có những hành vi thiếu kiềm chế bị quay clip tung lên mạng. Dư luận xã hội lại được dịp phê phán chê bai giáo viên đủ cả. Nhưng ít ai biết được rằng phần lớn chúng tôi đều phải kiềm chế hết mức, mỗi ngày đi dạy về đều rất mệt mỏi và bức bối. Trớ trêu thay, giáo viên đi dạy phải sợ học trò! Đối với giáo viên dạy các môn thi tốt nghiệp tình hình còn căng thẳng hơn. Vì sau mỗi kỳ thi tốt nghiệp sẽ có bảng thống kê tỉ lệ đậu rớt theo từng bộ môn, từng giáo viên giảng dạy. (Bất luận tình hình đầu vào như thế nào, cho dù điểm tuyển sinh của trường này chỉ bằng 1/3 của trường kia thì tỉ lệ tốt nghiệp cũng phải được so sánh ngang bằng nhau). Giáo viên cũng theo tỉ lệ đó mà được đánh giá nên ai nấy đều cực kỳ căng thẳng. Chúng tôi đều phải “dạy dỗ” theo đúng nghĩa – dỗ dành học sinh học được chữ nào mừng chữ ấy! Chúng tôi thường ao ước “bao giờ cho đến ngày xưa”, khi học sinh đi học đều phải lo lắng bài vở của mình, sợ bị điểm kém, sợ bị thầy cô phê bình, sợ thi rớt. Còn giáo viên sẽ được thoải mái dạy dỗ và đánh giá học sinh một cách khách quan, không bị áp lực của những chỉ tiêu “trên trời” kia nữa.

ANH MINH

Ý kiến bạn đọc:

Hoàn toàn đồng ý

13/06/2011 11:30:52 SA

Hoàn toàn đồng ý. Tôi nghĩ những gì mà tác giả đề cập là một thực tế rất đau lòng trong nền giáo dục nước nhà. Dạy học mà luôn phải chịu áp lực về thành tích là một điều tất yếu sẽ phải dẫn tới tiêu cực. Học sinh bây giờ rất nhạy. Hầu hết đều nắm rằng giáo viên bây giờ không thể cho học sinh rớt nhiều dù có học hành yếu kém. Là giáo viên dạy cấp trung học phổ thông, tôi luôn phải chịu cảnh học sinh mất căn bản trầm trọng từ các cấp học trước mà vẫn phải dạy sao cho học sinh đi thi làm bài được. Các ngài ở trên cứ nói không thành tích ảo. Nhưng tôi thấy một điều rằng nhiều khi giáo viên cũng bị sức ép từ nhiều phía và rồi buộc phải cho những em học sinh mất căn bản trầm trọng lên lớp. Và hậu quả là càng về cấp học cuối thì phải chịu đựng nhiều hơn.

Một bạn đọc

Tiêu đề

13/06/2011 10:03:49 SA

Tôi rất đồng tình với bài viết của bạn. Áp lực lên giáo viên chúng tôi thật là lớn. Không được để cho HS nghỉ học (vì sẽ ảnh hưởng đến chỉ tiêu phổ cập); không được để cho chất lượng thấp (năm sau phải cao hơn năm trước); không được mắng học sinh (trường học thân thiện); không được, không được và không được nhiều thứ khác…trong khi chúng tôi vẫn là những con người, vẫn hỉ, nộ, ái, ố như những người bình thường. Thế nhưng lương vẫn thấp, phụ cấp thâm niên đã nói trong luật giáo dục vẫn chưa thấy các bộ nói gì.

nhu thuy

Đừng thoả hiệp với cái xấu

13/06/2011 8:32:26 SA

Có phải chúng ta đang đánh mất chính bản thân mình bởi vì miếng cơm manh áo không nhỉ? Chúng ta đang thoả hiệp với cái xấu, một ngày nào đó cái xấu lớn mạnh chúng hiển hiện như một chân lý lúc đó có thể có người sẽ thi đua ai làm được nhiều việc xấu nhất.

Nguyễn Huy Cùng

tâm sự

13/06/2011 8:17:57 SA

Đọc bài viết của tác giả mà tôi, một đồng nghiệp, cảm thấy mặn đắng. Tôi hiểu tất cả những gì Anh Minh nói, và tôi cũng biết bạn cố gắng nói khá đơn giản vì còn nhiều điều mà chúng ta (trong đó có tôi) không tiện nói ra. Tôi ước sao GV chúng ta có 1 chút quyền hạn cũng như thẩm phán: anh có tội, tôi xử tội anh; anh ngoan cố: tôi không khoan hồng cho anh. Hết. Còn GV: phải dạy những con người không thể dạy (ai dám nói trên đời này không có loại người không thể cải tạo? Nếu không, chắc chắn phải hủy án tử hình và chung thân). Phải chăng nghề GV “cao quý” chỉ là ở chỗ: phải cải tạo những con người không thể cải tạo? Mỗi lần nghe câu: “GV không chỉ có cái tâm, còn phải có cái tầm”, tôi cứ băn khoăn mãi. Cái tâm chắc chắn chúng tôi có, cái tầm có lẽ cũng không thiếu, nhưng chúng tôi cũng chỉ là con người bình thường. Hãy để chúng tôi thực hiện nhiệm vụ một cách bình thường, như nó vốn dĩ như thế.

Nguyễn Duy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s