‘Đừng đi dạy’

Standard

Đó là lời khuyên chân thành của giảng viên của một trường đại học lớn tại TP HCM. Anh này cho rằng, “anh bám nghề là bởi muốn học lên tiến sĩ, đam mê nghiên cứu. Chứ làm nghề này không có tiền”.

Chạy sô” cật lực một tháng kiếm tối đa được 5 – 6 triệu đồng, kết thúc một học kỳ, không ít giảng viên trẻ lại hồi hộp chờ những trường ngoài công lập mời giảng.Quay cuồng tìm thu nhậpGiảng viên này cho biết, với tấm bằng thạc sĩ lấy ở nước ngoài, nhưng tổng thu nhập cho đến nay cũng chỉ vỏn vẹn 5 – 6 triệu đồng. Với mức sống hiện nay ở thành phố, thu nhập trên chỉ đủ để trang trải tằn tiện cho riêng mình. Còn N.V.T, 3 năm làm ở một trường đại học công lập, cho biết: “Cách đây 3 năm, mình là sinh viên thuộc thành phần ưu tú của trường nên được trường giữ lại. Hai năm đầu đi làm, mình phải sống bằng tiền ba mẹ. Lúc đó, mỗi tháng lương chỉ hơn 1 triệu đồng, nhưng 6 tháng mới phát lương một lần. Vì mình thích nghiên cứu nên chấp nhận ở lại. Hồi đó, có vài công ty mời làm việc với mức lương khởi điểm 6 – 7 triệu đồng/tháng”.

Nhiều giáo viên trẻ chỉ mong được ra ngoài làm. Ảnh minh họa.  Ảnh Kim Anh

Mặc dù rất yêu nghề, đam mê nghiên cứu nhưng không ít giảng viên trẻ phải giải quyết bài toán kinh tế bằng việc làm thêm hoặc “chạy sô” ở nhiều trường ngoài công lập. Điển hình như giảng viên N.T.C, giảng viên ngành xã hội học. Anh cho biết, hiện nay anh phải dành nhiều thời gian để làm cộng tác viên dịch thuật cho 2 công ty, rồi viết bài cộng tác với các báo, thậm chí mở lớp dạy thêm ngoại ngữ tại nhà. Anh C. cho biết: “Ai cũng đam mê nghiên cứu, muốn cống hiến cho nghề. Nhưng ngặt một nổi lương không đủ sống nên chúng tôi phải giải quyết bài toán thu nhập trước”.

Ra đi vì lương thấp

PGS TS Lê Bảo Lâm, Hiệu trưởng Trường ĐH Mở TP HCM, cũng cho biết: “Sinh viên giỏi ra trường không chịu ở lại mà muốn ra ngoài làm vì thu nhập cao hơn. Ở khối kinh tế-ngân hàng, tôi “dụ” các em rằng sắp tới sáp nhập ngân hàng nên không có việc làm nhiều, hãy ở lại trường để nâng cao trình độ và đi dạy nhưng chỉ nhận cái lắc đầu. Hiện tôi đang tiếp tục tuyển dụng, có ứng viên ở nước ngoài về hỏi trả lương bao nhiêu, tôi nói “ráng” cũng 7 triệu đồng/tháng. Nhưng họ đi học tốn tiền tỷ, giờ lương vậy sao sống, trừ khi đó là con nhà giàu, không quan tâm tiền bạc, chỉ cần có chỗ để làm”.

PGS TS Huỳnh Thanh Hùng, Phó Hiệu trưởng Trường ĐH Nông Lâm TP HCM, nói: “Nguồn giảng viên ưng ý nhất là diện cử đi nước ngoài học, nhưng lần nào về cũng bị hao hụt, vì doanh nghiệp chào lương rất cao. Thật ra về mặt lợi ích chung của xã hội thì họ đi học là tốt, vì có nguồn nhân lực chất lượng cao. Tuy nhiên trường bị thiệt hại vì đã mất những người có năng lực. Hiện nay chưa có quy định, chế tài nào về bồi hoàn kinh phí đào tạo đối với đối tượng này”. Ông Hùng cũng cho biết, phần lớn giảng viên của trường đều không sống bằng nghề dạy học, mà sống bằng nghiệp tư vấn, cố vấn, làm dự án, chương trình, đề tài… Việc này vừa làm nghiên cứu khoa học, vừa có nguồn tài chính ổn định và đủ để những sinh viên có tâm với nghề vừa học, vừa nâng cao trình độ để có thể bám trụ được.

Hiệu trưởng một trường đại học lớn tại TP HCM trầm ngâm: “Trước đây, thời của chúng tôi, lương giảng viên cũng thấp, nhưng chỉ thấp hơn những ngành khác độ 25 – 30%. Nhưng thời đó, chúng tôi còn có tiêu chuẩn, cấp nhà dành cho cán bộ. Còn hiện nay, giảng viên trẻ phải tự thân vận động. Và nếu đem so mức lương của giảng viên với những ngành khác thì không thể”.

Minh Hưng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s